Home >> Blog >> Chúng tôi chưa từng nói lời chia tay

Chúng tôi chưa từng nói lời chia tay

Đánh giá
Rate this post

Tình yêu vốn không phải là câu chuyện cổ tích, và có những câu chuyện cổ tích cứ ngỡ sẽ đi đến một kết thúc đẹp nhưng cuối cùng vẫn là sự chia ly.

Tôi gặp anh trong một ngày thu lộng gió tại lớp học thêm tiếng Anh. Anh nhanh chóng bị tôi thu hút rồi xin số làm quen. Cũng sau vài tháng trò chuyện tôi chính thức nhận lời làm người yêu anh. Ngày đó, tôi mới là sinh viên năm nhất trường sư phạm còn anh là sinh viên năm 2 của một trường kinh tế. Chuyện tình yêu của chúng tôi rất đẹp. Ngay từ lần đầu tiên về nhà anh chơi, tôi đã được bố mẹ anh yêu quý. Rồi từ đó chúng tôi qua lại nhà nhau thường xuyên hơn bởi gia đình hai bên đều coi chúng tôi như con cháu trong nhà rồi. Những tưởng tình yêu đẹp của chúng tôi được cả gia đình, bạn bè ủng hộ như thế sẽ có một kết thúc đẹp. Nhưng đời vốn không biết đâu được chữ  ngờ.

Chúng tôi cứ yêu nhau, cứ chăm lo cho nhau và bên nhau suốt 3 năm. Và rồi khi anh năm cuối, bố anh đột ngột qua đời. Tôi cùng anh về nhà lo việc cho bố, tôi muốn bên anh suốt trong thời gian này. Nhìn anh mệt mỏi, buồn bã tôi càng thương xót anh, nhưng tôi cũng đâu ngờ bi kịch tình yêu của chúng tôi bắt đầu từ đây.

Không một lời chia tay được nói ra

Kể từ ngày bố anh mất, mẹ anh thay đổi hoàn toàn thái độ với tôi. Trước kia yêu quý tôi bao nhiêu, thì giờ kiên quyết ngăn cản chuyện tình cảm của anh với tôi. Tôi cũng không hiểu lí do tại sao mẹ anh lại thay đổi đến vậy. Nhưng anh và tôi vẫn yêu nhau như vậy đến khi anh chuẩn bị ra trường. Mẹ anh biết anh không bỏ được tôi nên tuyệt thực mấy ngày tạo sức ép đến anh. Mẹ anh còn sắp xếp cho anh lấy một người con gái khác. Nghe đâu bố cô ấy là quan chức lớn trên thành phố, sẵn sàng xin việc cho anh và điều họ cần là một chàng rể ngoan cho cô con gái bướng bỉnh và có phần phá phách. Suốt thời gian đó anh khổ sở rất nhiều, nhưng mẹ là người anh thương nhất trên đời, tôi biết anh sẽ lựa chọn ra sao.

Và rồi ngày anh ra trường, chúng tôi quyết định gặp nhau tại hồ Tây, nơi mỗi buổi chiều cuối tuần chúng tôi cùng nhau đi dạo. Mấy tiếng đồng hồ tôi và anh chẳng ai nói với ai một lời. Chỉ có anh ôm tôi vào lòng và nói rằng “Anh yêu em”. Tuyệt nhiên không có một lời chia tay nào được nói ra.

Ba tháng sau, tôi nhận được tin anh lấy vợ. Tin nhắn duy nhất mà tôi nhận được từ anh “Cả cuộc đời anh chỉ yêu duy nhất mình em. Anh là người có tội”. Tôi không khóc, bởi suốt mấy tháng qua nước mắt tôi vì nhớ vì thương đã cạn cả rồi.

Hôm nay, khi nhiều năm đã trôi qua, tôi đã trở thành một cô giáo, trong lúc ngồi chấm bài cho học sinh, tôi vơ vẩn nhìn qua cửa sổ và nhớ đến anh. Vốn dĩ chúng tôi vẫn chưa hề chia tay.

www.leanhshop.com

Bình luận

Bình luận